Ghi Nhớ?
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~ VUI LÒNG KHÔNG RIP SKIN DƯỚI MỌI HÌNH THỨC ~ HÃY TÔN TRỌNG CHÚNG TÔI NHƯ CHÚNG TÔI ĐÃ TÔN TRỌNG BẠN ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Thường xuyên sử dụng hashtag để có cơ hội nhận huy hiệu đặc biệt (Xem thêm)

Forum »  » Thánh địa Otaku » Otaku Land » Góc chia sẻ » [TẢN MẠN] Lacie và Jack, bông tuyết trên mặt hồ.



on 24/12/2016, 1:18 am

#1

Maxine
Maxine
View user profile
[ Moderators • Gắn bó • 「Hoạt động sôi nổi」
]
Moderators • Gắn bó • 「Hoạt động sôi nổi」
»Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 1743
»¥ên ¥ên : 11614
»Điểm tích lũy Điểm tích lũy : 2833
»Ghi danh Ghi danh : 2015-08-17
»Giới tính Giới tính : Female
»Tủ đồ Tủ đồ :


[TẢN MẠN] Lacie và Jack, bông tuyết trên mặt hồ.
Maxine
Lacie và Jack, bông tuyết trên mặt hồ.
Tình yêu đó, thuần khiết và tinh khôi, nhưng lạnh giá và mỏng manh! Trước khi chạm tới đáy hồ, bông tuyết đã tan biến trên mặt nước mãi mãi.
Mọi chuyện bắt đầu vào cái đêm trắng xoá ấy, khi thế giới trở nên đen tối với một cậu bé tên Jack và lạnh lẽo với cô bé tên Lacie. Mùa đông, những chú chim trở về tổ, những con người mệt mỏi đoàn tụ, hai đứa trẻ lang thang trong góc tối của con đường. Cuộc gặp gỡ này là định mệnh, chấm màu đầu tiên trên nền trắng xoá, khởi đầu cho bức tranh tội lỗi và đau thương. Bọn trẻ trao nhau những cái tên, và nói về thế giới trong mắt chúng, như thể chúng đã sống ở đó rất lâu rồi.

Lacie khao khát sự sống, trong khi Jack vứt bỏ không màng tới. Thật buồn cười, cách cậu ta nhìn thế giới và chính bản thân cậu ta, cô bé đã chỉ cho cậu thấy cuộc đời có thể khác nhiều hơn như thế nào. Cô nói cậu hãy làm những gì cần làm, những gì muốn làm, không cần câu nệ đến những luân lí thường tình rẻ tiền mà người đời cố gắng trói buộc cậu. Cô trộm cắp cho cậu, dẫn cậu đi khắp nơi, giết những kẻ dám động tới cậu. Đứng giữa cơn mưa tuyết đỏ ngầu, Lacie cười và ngâm nga một giai điệu buồn, giống như mọi chuyện chỉ như một màn trình diễn thôi. Cô bé tự do và ngạo nghễ, vẻ đẹp nhuốm màu tàn bạo, điên cuồng, vẻ đẹp chạm tới trái tim Jack, đánh thức trong cậu những mong muốn đã ngủ yên: được sống và nở rộ mãnh liệt!

Jack à, màn biểu diễn của Lacie phải dừng rồi. Để trả công cho cậu đã đi cùng Lacie, Lacie để lại cho cậu chiếc bông tai này, nó sẽ nhắc cho cậu nhớ đến những cảm xúc của cậu hôm nay. Cậu sẽ không bao giờ quên cậu đã mong mỏi được bùng cháy như thế nào, và cậu sẽ không muốn chết nữa đâu. Khi cậu đã có một cuộc sống mới rồi, hãy đến gặp Lacie nhé! Dù vậy, Lacie vẫn nghĩ cậu sẽ quên Lacie thôi, Lacie quá quen với chuyện đó rồi!

Ngạo mạn quá, Lacie à, cô nghĩ cô hiểu hết mọi thứ sao? Nhưng Jack không phải món đồ chơi cô nắm trong tay đâu. Cậu ta hư hỏng hơn cô tưởng nhiều. Phép thuật ngày xưa cô ban cho cậu ta giờ trở thành lời nguyền, giấc mơ biến thành cơn ác mộng, kỉ niệm trở nên ám ảnh hơn bao giờ hết. Jack không thể được tự do, cậu ấy đã trở thành nô lệ cho những cảm xúc, những mong muốn của cậu ta rồi.

Jack muốn gặp Lacie! Nỗi nhớ mong gặm nhấm từng ngày, kí ức ùa về từng đêm rồi biến mất để lại mình cậu với nỗi cô đơn! Thật không công bằng! Lacie giờ ở đâu, cô có nhớ đến cậu không? Cô có bị nỗi đau này dày vò như cậu không? Jack tức tối, Jack đau khổ, Jack hận. Phải chi ngày xưa cô để cậu chết trong cái xó đó, phải chi đừng cho cậu biết tên, phải chi đừng nói với cậu những lời độc ác đó! Giờ cậu bị đá lăn lóc giữa cuộc đời, chỉ biết bám víu vào kí ức. Những lời Lacie nói, cậu đã thực hiện rồi, cậu đã làm những gì cần làm, sao vẫn chưa thể gặp lại cô! Cậu đã trộm cắp, đã lừa gạt, phỉnh nịnh, dối trá, cả thân mình cũng bán mất rồi, sao Lacie vẫn còn ở xa quá! Jack tưởng chừng đã đến giới hạn, cậu mệt mỏi, cậu sợ hãi, cậu nhục nhã, cậu chán nản, cậu cô độc, cậu căm ghét. Nhưng cậu vẫn cười, vẫn đon đả, vẫn nói những lời hoa mỹ, vẫn ở bên cạnh bọn người đó, vẫn làm chúng vui, vẫn làm chúng hài lòng. Dối trá với thế giới vẫn chưa đủ, linh hồn này muốn tiếp tục thì phải lừa bịp nó, cảm xúc nào dám cản đường sẽ bị vứt bỏ. Đúng sai, thật hư, phải quấy, chẳng cần phải phân biệt, thật thuận tiện, thật dễ dàng! Nụ cười này, thân thể này, suy nghĩ này cùng sự dối trá sẽ trở thành vũ khí tuyệt vời.
.
.
.
Rồi giây phút gặp lại Lacie đã tới, những tưởng câu chuyện tình đẹp đẽ sẽ bắt đầu!

Sau ngần ấy năm trời, những nơi Lacie đi qua, những con người cô gặp, chỉ một lần trong đời, trở thành món đồ trong chiếc hộp kí ức bỏ quên. Lacie quên chúng, và chúng quên cô. Nhưng bất ngờ làm sao! Có kẻ tìm tới cô sau cả 8 năm trời, hắn làm cô hơi choáng váng. À, chiếc bông tai đó, cô ngờ ngợ nhớ ra hắn rồi. Lúc đó chỉ là một show diễn ngẫu hứng thôi, việc gì hắn phải khổ công lần mò tới đây nhỉ? Lacie là gì của hắn à? Lacie quan trọng với hắn lắm sao? Lacie không hiểu, nhưng hắn có làm Lacie vui, một chút!

Hắn vẫn tìm tới Lacie mỗi ngày. Họ vẫn cùng nhau chơi đùa. Lacie không thích. Thứ tình cảm này đang làm cô dao động. Thời gian của cô sắp hết, cô không muốn ràng buộc, hay dính dáng gì với hắn cả. Cô không muốn sự bịn rịn đau khổ của buổi phân ly.

Hắn vẫn luôn miệng nói yêu Lacie, hứa hẹn, thề thốt. Làm sao hắn có thể đem những lời chót lưỡi đầu môi gạt tình thiên hạ ra để nói với Lacie? Lacie biết, Lacie cảm nhận được, sự trống rỗng trong lời nói của hắn. Tình yêu ư? Chắc chỉ mình Lacie nghĩ vậy thôi. Cũng được, như vậy Lacie không cần phãi nghĩ nhiều nữa, không cần lo lắng, hay hy vọng gì nữa. Lacie có thể quyết định được rồi, sự chấm hết cho chuỗi ngày rong ruổi không mục đích.

Jack cũng không hiểu lắm. Những cô tiểu thư, những quý bà vẫn luôn chết mê chết mệt Jack, sao Lacie có thể lãnh đạm thờ ơ với cậu! Jack không có ý đánh đồng cô với mấy ả khốn kia, nhưng cậu đã đuổi theo cô, tìm kiếm cô, nói yêu cô hằng ngày, tâm sự, cố gắng làm cô vui, sao cô vẫn né tránh cậu! Jack chỉ tìm được một câu trả lời. Tình cảm của cậu chỉ là đơn phương thôi! Cũng được, Lacie đâu hứa sẽ yêu cậu đâu. Miễn là còn gặp Lacie, Jack sẽ không mất phương hướng về bản thân mình.

Và trái tim của hai con người yêu nhau không thể đến gần nhau thêm được nữa. Lacie yếu đuối trước định mệnh, cô xuôi tay đầu hàng đôi mắt đỏ, cô không dám thú nhận tình yêu này. Cô để nó chết, và chấp nhận một Jack vô hồn mà không mảy may nghĩ đến việc chữa lành vết thương của cậu, lấp đầy khoảng trống trong tâm hồn cậu. Còn Jack, sự dối trá ăn quá sâu khiến cậu không còn biết thể hiện tình yêu của mình như thế nào. Cậu chỉ dựa dẫm vào Lacie để cứu vớt những gì còn sót lại trong cậu. Cậu không còn nhận biết được hình thù của tình yêu, nhịp đập trái tim dồn dập, hơi thở gấp gáp cùng những rung động trong tâm hồn. Cứ như thế, Họ xa nhau khi chưa kịp đến gần bên nhau!
.
.
.
Jack vừa nhận được tin dữ. Cậu sẽ không còn gặp lại Lacie nữa. Không bao giờ! Jack rất bất ngờ. Lacie vô tâm, Lacie dối trá, Lacie tàn nhẫn. Dẫu cô có không yêu cậu, hãy nói cho cậu biết, hãy cho cậu chuẩn bị, hãy cho cậu gặp lần cuối! Hành động của cô làm cậu tức giận, cô thậm chí trước khi chết không màng cho cậu chút gợi ý gì về chuyện Lacie thực ra coi Jack là gì với cô. Nhưng Jack có thể chịu đựng được, cậu vẫn giữ vẻ ngoài bình tĩnh giả tạo đó. Có lẽ Jack thầm hiểu Lacie cố tình ruồng rẫy, rời xa cậu, và cái chết của cô như một lời cự tuyệt với cậu! Không sao cả, Jack vẫn sẽ tôn thờ một Lacie như thế, dù còn sống hay đã chết, dù hiền lành hay tàn độc, dù xinh đẹp hay xấu xí, dù ghét bỏ cậu!

Jack không hiểu được nỗi hoang mang, hay sự cắn rứt cùng cảm xúc chân thành Lacie mang theo ngày đó, cho đến khi Oz mang cho Jack sự thật. Rằng cô thật sự đã rung động, rằng cô đã mong chờ, rằng cô đã phân vân, đã thất vọng. Rằng Jack đã thực sự có cơ hội với tới cái hạnh phúc mà cậu đã dối trá thờ ơ. Cậu nhận ra nếu ngày đó cậu dám vứt bỏ sự giả tạo luôn đeo bám để đối diện với cô, Oswald đã có thể giao Lacie cho cậu. Cả hai sẽ mãi trốn chạy cùng nhau, đến mọi phương trời, khám phá thế giới đẹp đẽ mà cô yêu. Nhưng không có gì xảy ra nữa cả. Tất cả chấm hết rồi! Tình yêu ở hai bên mặt nước mãi sẽ không bao giờ chạm đến. Khi Lacie cần tình yêu của cậu nhất để vượt qua lời nguyền cay nghiệt vô lí, Jack đã không thể dâng nó cho cô. Cô chết trong cô độc tuyệt vọng và cậu không thể cứu cô, như cô đã cứu cậu rất lâu về trước. Lacie hiện nguyên hình một cô gái bé nhỏ, ao ước được sống và yêu thương, cô gái mỏng manh đơn độc mà Jack từ chối nhìn thấy khi cô vẫn còn sống. Sự thật tàn nhẫn pha trộn giữa hạnh phúc bất ngờ được yêu thương tột đỉnh cùng nỗi đau tuyệt vọng cùng cực như một thứ dung dịch kinh tởm khó uống! Thứ mà bất kí kẻ dối trá nào cũng phải uống!

Và Jack đã khóc! Đã bao lâu rồi những cảm xúc tuôn ra thật đến vậy? Đau, đau kinh khủng, đau quằn quại, đau đến phát điên được! Không thể thở nổi nữa! Toàn thân tê cứng, lạnh khắp người! Phải làm sao nữa chứ? Khóc lóc, gào thét, chửi rủa, la hét, đập phá... Phải làm sao để nỗi đau này bớt thật đi dù chỉ chút thôi? Nếu đập đầu vào đâu đó đến lăn ra bất tỉnh thì sẽ không còn cảm thấy gì nữa?

Tôi chỉ còn một cách thôi, Lacie à, em vẫn còn tồn tại, đúng không?
.
.
.
Tình yêu của họ chết ngay trước khi kịp thành hình. Mọi thứ đã sai lầm từ đâu? Lỗi này là của ai? Họ sẽ không bao giờ biết được.

Nhưng sự hối tiếc, cô đơn, tuyệt vọng và nỗi đau, cậu sẽ mãi gánh chịu.

Một chuyện tình thật đẹp giữa mùa đông, dù những bông tuyết đã tan đi trên mặt hồ tĩnh lặng, làm đáy hồ dậy sóng...
Written: IraHara - Code: Maxine





Forum »  » Thánh địa Otaku » Otaku Land » Góc chia sẻ » [TẢN MẠN] Lacie và Jack, bông tuyết trên mặt hồ.

«¤» Lưu ý: (Xem thêm...)
  • Không được comment liên tiếp, spam nhảm.
  • Không được sử dụng ngôn ngữ tiếng Việt không dấu.
  • Không văng tục xúc phạm thành viên khác.
  • Không quảng cáo, phá hoại, gây rối.
  • Không đào mộ những topic tin tức đã post trên 1 tuần (chỉ xem và suki).
  • NẾU BẠN KHÔNG TUÂN THỦ ĐÚNG NHỮNg QUY ĐỊNH TRÊN, COMMENT CỦA BẠN SẼ BỊ XÓA MÀ KHÔNG CẦN BÁO TRƯỚC. TÁI PHẠM NHIỀU LẦN SẼ BỊ KHÓA ID!



Quyền hạn cá nhân

» Bạn được quyền xem bài viết.
» Bạn được quyền trả lời bài viết.
» Bạn được quyền gửi bài viết mới.
» Bạn được quyền download file đính kèm.

Chú ý

[X] Đóng cửa sổ này